31. Tôi và mặt trời
TÔI VÀ MẶT TRỜI
Tôi thách đố mặt trời sa xuống thấp,
Để tôi nhìn cảm nhận ánh hào quang,
Để tôi tìm khám phá những sợi vàng,
Đang quấn quít tạo nên bầu ánh sáng.
Tôi đang ghét hay thương chiều ảm đạm?
Mây ngập ngừng che lấp ánh mặt trời,
Khói trong hồn lãng đãng chút thảnh thơi,
Mặt trời đó trong im ta ứ máu.
Đỉnh đồi, thung lũng khắp mọi nơi,
Nhìn thấu cả ánh mặt trời tuôn chảy,
Và hồn tôi dưới ánh nắng phơi bày,
Cho hết cả dưới gầm trời chiêm ngưỡng.
Tôi thách đố một mặt trời ngừng sáng,
Trong phút giây thua cuộc chiến tử thần,
Vũ trụ nọ sẽ dương móng bất nhân,
Và định mệnh an bài trong tử khí.
Tôi và mặt trời trong cơn mơ đối diện,
Thịt xương khô góp lại đống tro tàn,
Không còn một chút lệ để khóc than,
Tôi hòa tan trong mặt trời chói lọi.
Trích “Điên”