3. Nước chảy trong hồn ta
Làm hồn ta ngây ngất ...
Hương nào như thân quen?
Chiều, bỗng vang tiếng nhạc
Đêm, bỗng mở hội mừng
Những bước chân dịu vợi
Bãi biển chiều vắng người
Thân ta một hạt cát,
Có còn mòn nữa không?
Suối đá bàn mênh mông
Em ở mãi cuối đường
Gió cuốn mình trong nắng
Nước chảy trong hồn ta