14. Yêu một linh mục!
My Dear Huyền,
Đọc xong thư của Huyền, như cha đã viết, vấn đề hoàn cảnh của Huyền có vẻ phức tạp và nghiêm trọng hơn cha tưởng. Chính vì sự phức tạp và nghiêm trọng này mà cha nghĩ rằng cần phải diễn tả một cách cẩn trọng (bằng chữ Việt có dấu hay Anh ngữ - vì chữ Việt không có dấu dễ bị hiểu lầm...)
Tình yêu.... như thế đó. Huyền viết rằng đã có ba bốn cuộc tình...và như thế đã biết tình yêu là gì. Cha đặt dấu hỏi thứ nhất ở đây về quan niệm và cảm giác (feelings) của Huyền về tình yêu. Có những điều trong cuộc sống mình làm chỉ một lần là tốt, là thật sự am tường.
Yêu một linh mục hay yêu một người không phải là linh mục thì tình yêu cũng giống nhau thôi, cũng là những ray rứt đó, cũng là những nhớ nhung ghen tương đó cộng với ước vọng luôn có (chiếm hữu) được người mình yêu bên cạnh.
Một linh mục khi yêu cũng giống như một người không phải là linh mục khi yêu thôi, cũng là những thao thức, cũng là những mơ mộng của một con người: bất chợt vui, bất chợt buồn.
Rồi đời sống gia đình, hạnh phúc và không hạnh phúc cộng với những bận rộn của sinh hoạt hằng ngày về các lãnh vực tài chánh, giáo dục con cái, liên hệ với xã hội như một đơn vị của chính xã hội ấy v. v... Chưa kể tới những bận rộn về “tình yêu” hay sự vắng mặt của tình yêu giữa hai người trong cuộc sống chung.
Giáo Hội Cộng giáo đã nhìn thấy điều này và mời gọi những người dâng mình cho Chúa sống đời sống độc thân. Giáo hội không cấm những người đã tận hiến yêu, trái lại còn khuyến khích họ yêu nữa, nhưng yêu theo chiều rộng (một linh mục nhìn tất cả mọi người nhưng không nhìn riêng ai cả và một linh mục thuộc về mọi gia đình, nhưng không thuộc riêng một gia đình nào...). Cuộc sống của người độc thân thích hợp với đời sống mục vụ và xã hội của những người tận hiến hơn, hay nói một cách khác, đời sống mục vụ xã hội của một linh mục chỉ có thể diễn đạt được mọi chiều kích đầy đủ nếu người ấy sống độc thân.
Yêu là “tiếng nói” của con tim chứ không phải là “tiếng nói” của lý trí. Một linh mục sống bằng lý trí nhiều hơn, tuy nhiên, người ta dễ “cảm” một linh mục nếu linh mục ấy sống bằng con tim (tình cảm).
Rơi vào yêu, một linh mục sẽ khổ lắm (rơi có nghĩa là không tự mình chủ động đi tìm tình yêu, nhưng khi tình yêu đến, con tim con người của linh mục dễ dàng bật lên tiếng nói).
Như một người bình thường, linh mục yêu nhiều lần lắm. Nhưng tình yêu ấy được hướng thượng, biến dạng, qui vào tình yêu của một người chủ chiên với “các con chiên” của mình. Trong thân phận con người của linh mục, nhất là các linh mục đã sống đời sống cô độc (không phải là cô đơn - vì linh mục luôn có Chúa) trong nhiều năm (công việc mục vụ trở thành bổn phận nhiều hơn là ơn gọi) thì dễ dàng bị kéo theo tình yêu lắm, nếu người kéo có sức kéo thật mạnh và bền.
****
Nhưng nếu linh mục ấy buông thả chạy theo tiếng nói của con tim thì mọi sự sẽ thay đổi. Cái lãng mạn của tình yêu trái cấm sẽ thể hiện ra trong thực tế với mọi gai góc của nó. Hạnh phúc là cái đẹp của một bông hồng có nhiều gai nhọn....